[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 73: Đấu Hổ

Chương 73: Đấu Hổ

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

8.067 chữ

15-09-2026

Manh Dương giàn giụa nước mắt, đôi bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm siết chặt thành nắm đấm. Chiếc váy xinh xắn của cô bé dính đầy vết máu, tất cả đều là máu của Bạch Thỏ và cảnh sát Hoàng.

Kẻ áo đen quay người lại, lạnh lùng nhìn cô bé con không có chút sức chiến đấu nào này.

"Thả anh ấy ra! Đồ độc ác kia!" Manh Dương hét lớn.

Lực chân của kẻ áo đen hơi nới lỏng một chút, Cao Dương mới có cơ hội thở dốc. Hắn lập tức ôm chặt lấy chân gã: "Chạy đi! Manh Dương, chạy mau!"

Kẻ áo đen vung chân hất văng Cao Dương ra, rảo bước tiến về phía Manh Dương.

"Đừng giết em ấy..."

Cao Dương chưa kịp nói hết câu đã phải trừng lớn mắt, không dám tin vào cảnh tượng trước mặt.

Kẻ áo đen toàn thân đầy máu vươn tay phải ra, tóm lấy Manh Dương bế thốc lên.

Gã dùng cái cằm vẫn đang trùm mũ đen cọ cọ vào đôi má phúng phính của Manh Dương: "Bé Manh Dương, nào, cho chú thơm một cái..."

"Chú tránh ra! Cháu ghét chú! Hu hu hu, cháu ghét chú nhất..." Manh Dương vừa giãy giụa vừa vung tay đánh vào mặt gã.

"Không chịu đâu, cho chú thơm một cái, thơm xong chú thả cháu xuống ngay."

"Không thèm!"

"Cháu không cho thơm là chú giết thằng nhóc kia đấy nhé." Kẻ áo đen vẫn cười cợt, ngoái đầu liếc Cao Dương một cái, "Chẳng phải cháu bảo anh trai này là người cháu thích thứ hai trên đời sao?"

"Đi chết đi!"

Một bóng người lao vút tới, hai chân Bạch Thỏ tung cú đá thẳng vào đầu kẻ áo đen, hất văng gã đi. Cô đáp đất, nhẹ nhàng đỡ lấy Manh Dương vừa bị rơi xuống.

Đặt Manh Dương xuống, sắc mặt Bạch Thỏ vẫn còn rất tái nhợt. Cô ôm lấy vùng bụng chưa hồi phục hẳn, xoa đầu cô bé: "Mau đi cứu chị Thanh Linh đi, chị ấy đang nguy hiểm nhất đấy."

"Vâng..." Manh Dương lau nước mắt, chạy ùa về phía Thanh Linh đang nằm trong vũng máu.

Bạch Thỏ nén cơn đau ở bụng, đằng đằng sát khí đi tới chỗ kẻ áo đen đang nằm sõng soài dưới đất, giẫm túi bụi lên người gã: "Mẹ kiếp, chú bị thần kinh à! Có ai chào đón người mới như chú không hả! Mấy hôm nay tôi đã cố tình né chú rồi, chỉ sợ chú lại phát bệnh! Cái đồ biến thái nhà chú đúng là chưa bao giờ làm người ta thất vọng mà!"

"Ha ha, ha ha ha ha..." Kẻ áo đen nằm trên đất cười phá lên, mặc kệ cho Bạch Thỏ đấm đá túi bụi.

Bạch Thỏ đá đến mệt lả, ngồi phịch xuống đất.

Kẻ áo đen từ từ ngồi dậy, ôm lấy bả vai trái đang chảy máu ròng ròng, gọi với về phía Manh Dương: "Này, bé Manh Dương, làm nhanh tay lên chút, không thì chú Hổ của cháu chết ngoẻo bây giờ đấy."

"Chết đi cho khuất mắt! Đồ thần kinh!" Bạch Thỏ vẫn chưa hả giận, bồi thêm một cú đá vào người gã.

"Thỏ con ngoan nào, đừng giận nữa mà." Kẻ áo đen giật phăng cái mũ trùm đầu ra, cười cợt nhả.

Lúc này Cao Dương mới nhìn rõ. Đó là một ông chú trạc bốn mươi, tóc xoăn tự nhiên, gương mặt gầy guộc góc cạnh, râu ria lởm chởm, hốc mắt trũng sâu. Đôi mắt gã sáng rực, toát lên ý chí hừng hực như ngọn lửa, phía trên thái dương bên trái lấp ló một hình xăm chữ "Hổ" màu xanh sẫm.

Thấy Cao Dương ở cách đó không xa đang đánh giá mình, người đàn ông bèn giơ tay phải lên coi như chào hỏi: "Thập Nhị Sinh Tiêu, Đấu Hổ. Sau này tôi sẽ là thầy của cậu."

Đấu Hổ chỉ tay về phía Bạch Thỏ, lại liếc sang Ngô Đại Hải đang bất tỉnh đằng kia: "Hai đứa nó cũng là học trò của tôi, ban nãy chỉ là bài thi giữa kỳ tôi dành cho chúng nó thôi."

Cao Dương nằm bẹp dưới đất, thở không ra hơi. Dù may mắn thoát chết trong gang tấc nhưng tâm trạng hắn vẫn cực kỳ suy sụp: "Đạo lý thì tôi hiểu cả đấy, nhưng bài thi giữa kỳ của bọn họ... thì liên quan quái gì đến chúng tôi chứ?""Thì đằng nào các cậu cũng ở đây, tiện thể thi luôn chứ sao, cứ coi như bài khảo sát đầu vào đi." Đấu Hổ đứng dậy, ôm lấy bả vai tàn phế, bước về phía Cao Dương: "Thằng nhóc ranh khá đấy, khả năng ứng biến tại chỗ rất nhạy, gần như mọi quyết định đều chuẩn xác. Có biết vì sao mình thua không?"

"Vì tôi quá yếu."

"Tốt, có tự mình biết mình." Đấu Hổ ngồi xổm xuống, một tay xách Cao Dương đứng dậy: "Hỏa Diễm! Sao Chép! Mẹ kiếp, toàn là thiên phú ngon nghẻ cả, tiếc là cấp độ còn quá thấp. Ngoài ra, kỹ năng cận chiến cơ bản của cậu bằng không, điểm này Thanh Linh ăn đứt cậu. Các cậu đều là mầm non sáng giá, sau này tôi sẽ bồi dưỡng tử tế."

"Tôi có thể... từ chối không?"

Đấu Hổ không ngờ hắn lại từ chối, hơi trầm ngâm một chút: "Chú Hổ đây cũng chẳng phải ác quỷ gì. Thế này đi, một là để tôi làm thầy cậu, hai là tôi giết cậu, tự cậu quyết định."

"Chào thầy ạ."

"Trẻ nhỏ dễ dạy." Đấu Hổ vỗ vai Cao Dương: "Cứ yên tâm, Thanh Linh với cảnh sát Hoàng không bị thương chí mạng đâu. Nhìn bề ngoài thì tưởng tôi đâm trúng tim, nhưng thực chất lúc đâm vào cơ thể, tôi đã cố ý chếch mũi dao sang phải hai phân. Hơn nữa đoản đao của tôi vừa hẹp vừa mỏng, vết thương không lớn lắm, Manh Dương xử lý vài phút là xong ngay."

"Dù vết thương thể xác có thể hồi phục, khụ khụ..." Cao Dương ôm cổ họng, ho sặc sụa, "nhưng bóng ma tâm lý hôm nay thì xóa bỏ kiểu gì đây?"

Đấu Hổ bước sang bên cạnh Cao Dương, một tay nắm lấy cánh tay phải của hắn, dùng sức vặn một cái rồi đẩy mạnh. Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, gã đã nắn lại khớp xương tay cho hắn.

"Á ——" Cao Dương đau đến mức suýt ngất đi.

"Xóa bỏ làm gì? Hãy nhớ cho kỹ tối nay bản thân cậu yếu đuối, thảm hại và bất lực đến nhường nào. Cậu phải thấy biết ơn vì hôm nay người cậu gặp không phải kẻ địch thực sự, nếu không cậu đã chết ngắc từ lâu rồi."

Đấu Hổ đắc ý: "Đây là bài học đầu tiên thầy Hổ dạy cho cậu đấy."

Bạch Thỏ ôm bụng chầm chậm bước tới bên cạnh Cao Dương: "Xin lỗi nhé, làm các cậu sợ rồi. Chú Hổ thường xuyên phát bệnh như thế đấy, chẳng ai cản nổi đâu. Tôi với Ngô Đại Hải cũng từng bị hành y như vậy, sau này các cậu sẽ quen thôi."

Cao Dương ớn lạnh sống lưng: Cái này thì quen thế quái nào được chứ!

Đấu Hổ đi tới bên cạnh Ngô Đại Hải, túm lấy chân gã kéo lê về phía Manh Dương. Lúc đi ngang qua Cao Dương và Bạch Thỏ, gã vẫn không quên lên lớp: "Lần kiểm tra này, cô với Ngô Đại Hải có tiến bộ đấy, nhưng nhìn chung thì vẫn cần phải rèn luyện thêm."

"Làm ơn đi!" Bạch Thỏ than vãn, "Chú đúng là đứng nói chuyện không biết đau lưng! Sát Nhân Chuyên Gia cấp 5 cơ đấy, ngoài đội trưởng ra thì ai đánh lại chú chứ."

"Nếu các cô cậu liên thủ mà còn không đối phó nổi tôi, sau này đụng phải Quỷ Đoàn thì chỉ có nước chết chắc." Đấu Hổ vứt Ngô Đại Hải xuống bên cạnh Manh Dương, hệt như vứt một bịch rác.

Manh Dương đang quỳ gối dưới đất, hai tay đặt lên vết thương trước ngực Thanh Linh. Cô bé hiểu ý Đấu Hổ, tự giác rút một tay ra, đặt lên chiếc cằm đã bị đấm nát bấy của Ngô Đại Hải.

Ngô Đại Hải hừ hừ một tiếng, toàn thân run lên, bắt đầu rên rỉ đầy đau đớn.

Cao Dương chú ý tới hai từ khóa quan trọng:

Quỷ Đoàn.

Sát Nhân Chuyên Gia.

"Quỷ Đoàn" lẽ nào là tổ chức thù địch của Thập Nhị Sinh Tiêu? Chuyện này để lát nữa hỏi sau vậy.

Còn Sát Nhân Chuyên Gia... đó là thiên phú mang số hiệu 11 cơ đấy!

Mặc dù Cao Dương đã nhờ hệ thống ghi nhớ toàn bộ thiên phú từ số 199 đến 11, nhưng đó chỉ là những cái tên mà thôi, hoàn toàn không thể xem được thông tin chi tiết.Hắn lập tức gọi hệ thống trong đầu.

—— Hệ thống! Phân tích Sát Nhân Chuyên Gia của Đấu Hổ cho tôi.

【Cần tiêu hao 3 Điểm may mắn】

—— Đắt thế á?! Được rồi, phân tích đi.

【Thiên phú: Sát Nhân Chuyên Gia. Số hiệu: 11. Loại bùa chú: Sát thương】

【Sát Nhân Chuyên Gia: Tinh thông mọi loại võ thuật, kỹ năng thực chiến, cách sử dụng vũ khí lạnh và vũ khí nóng nhằm mục đích giết người; khi chiến đấu, cảm giác đau đớn của bản thân có thể giảm xuống chỉ còn 10%; trong lúc chiến đấu, bị thương càng nặng thì cơ thể càng khỏe; ở trạng thái cận kề cái chết, mọi chỉ số thuộc tính có thể tăng tối đa gấp 3 lần】

【Chỉ số cộng thêm vĩnh viễn của Sát Nhân Chuyên Gia cấp 5: Thể lực +1000, Sức mạnh +1000, Nhanh nhẹn +1000, Tinh thần lực +500, Mị lực +200】

—— Vãi chưởng! Sát Nhân Chuyên Gia! Kinh khủng thế cơ à!

—— Phải chi bây giờ mình sao chép được thiên phú Sát Nhân Chuyên Gia thì tốt biết mấy!

【Sao Chép cấp 5: Có thể sao chép toàn bộ thiên phú từ số hiệu 10 trở về sau】

—— Giờ Sao Chép của mình mới cấp 2, haizz... chặng đường này còn dài và gian nan lắm.

"Ting ——"

Đúng lúc này, cửa thang máy ở lối đi riêng mở ra, tất cả mọi người không hẹn mà cùng nhìn sang.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!